Hồi còn nhỏ xíu, hễ cha đi ruộng là tôi xin theo. Không phải bởi thích cái ruộng lúa mênh mông mà bởi biết chắc chắn đi ruộng sẽ được đi qua cảo. Cái cảm giác ngồi trên mũi chiếc vỏ lãi được cảo đưa qua con đập thú vị vô cùng, nhất là khi cái mũi vỏ chỏng chơ trên cao rồi chúi nhủi xuống nước qua bên kia con đập.
Cá ngát là loài có nọc độc mạnh, khi bị nó đâm rất nhức, nhưng vì mưu sinh, nhiều người ở Cà Mau đã chọn nghề giăng câu bắt cá ngát.
Hồi còn nhỏ xíu, hễ cha đi ruộng là tôi xin theo. Không phải bởi thích cái ruộng lúa mênh mông mà bởi biết chắc chắn đi ruộng sẽ được đi qua cảo. Cái cảm giác ngồi trên mũi chiếc vỏ lãi được cảo đưa qua con đập thú vị vô cùng, nhất là khi cái mũi vỏ chỏng chơ trên cao rồi chúi nhủi xuống nước qua bên kia con đập.
Đã nhiều năm rồi, mỗi khi vô tình nhìn thấy tổ ong vò vẽ hay nghe nhắc đến món “khoái khẩu” cháo ong là như một phản xạ tự nhiên, tôi lại nhớ da diết tuổi thơ.
Từ tháng 11 (âm lịch), các ngôi đình, miếu lần lượt tổ chức lễ Lạp miếu cũng là lúc những người thợ chuyên làm bánh, nấu xôi bắt đầu nhận đơn đặt hàng cho mùa Tết. Hình ảnh các bà, các cô ngồi tụm ba, tụm năm tỉ mỉ lau từng lá chuối, nồi bánh đỏ lửa bên góc nhà khiến người ta cảm thấy không khí Tết đang gần hơn.
Nước đầu nguồn rút cũng là thời điểm nguồn nguyên liệu làm nước mắm cá linh dồi dào, các cơ sở chế biến ở xã đầu nguồn Vĩnh Xương (TX. Tân Châu, An Giang) bắt đầu nhộn nhịp các khâu chuẩn bị để phục vụ thị trường cả năm, đồng thời tạo việc làm cho hàng chục lao động ở địa phương có thêm thu nhập.
Đặt trúm là một cách thức bắt lươn có từ lâu đời và là một trong những “nghề hạ bạc” của nhiều bà con vùng Đồng bằng sông Cửu Long. Hiện nay, nhiều người còn đặt lọp, xúc ụ, cắm câu, se hang… để bắt lươn, nhưng tiện lợi và hiệu quả nhất vẫn là đặt trúm.
Dọc theo bến sông thuộc Khóm 3, thị trấn U Minh, đối diện chợ U Minh (Cà Mau), hàng ngày người dân thường bày bán các loại cây cảnh với đủ chủng loại, kích cỡ, màu sắc, tạo nét sinh động, nhộn nhịp cho thị trấn. Thế nhưng, mấy ai biết được nghề bán cây cảnh vô cùng bấp bênh, cũng như cuộc sống lênh đênh của những người làm nghề này.
Săn bắt rắn là một nghề rất nguy hiểm, nhưng cũng vì sự sống gia đình mà anh Võ Văn Trung, ở ấp Thạnh Mỹ C, xã Bình Thành, huyện Phụng Hiệp (Hậu Giang), bất đắc dĩ chọn lấy nghề này.
Vừa thụt vừa thở hổn hển, mắt nhìn chăm chú vào chiếc phao vợt, anh Huỳnh Văn Giang, xã Tam Giang Tây, huyện Ngọc Hiển (Cà Mau), chia sẻ: “Cá ngát lên rồi đó!”. Và đó cũng là khoảnh khắc “sung sướng” của nghề săn cá ngát sông mà ai cũng muốn trải nghiệm một lần.
Thơ Hưởng Triều có câu: Sài Gòn nhìn lâu mới đẹp. Từ cảm xúc này, tôi nhìn về Đồng Tháp Mười (ĐTM) và cảm nhận: ĐTM lâu lâu nhìn mới đẹp! Bởi lẽ, lâu lâu trở lại những nẻo đường mà mình từng đi qua trong bao la bát ngát ĐTM, bỗng thấy nhiều cái mới lạ hơn.
Tôi đi trên QL57, điểm phà Đình Khao, rẽ về Đường tỉnh 902 qua địa phận xã Thanh Đức, Long Hồ (Vĩnh Long). Con đường rộng, mặt nhựa láng, hai bên hành lang san sát các công ty, xí nghiệp tạo nên tầm vóc mới của vùng đất ven sông Cổ Chiên. Qua chợ Thanh Đức một đỗi, đến địa phận huyện Mang Thít ở Km4 + 600.